Thân Hữu Đồng Công - Hải Ngoại

Thế Giới Ngày Nay – Thời Khoảng 25-26/1-12025 Tiếng rên xiết sinh nở

Trọng kính Cộng đồng Dân Chúa,

Trong bài Giáo lý ngoại lệ Thứ Bảy cuối cùng của Năm Thánh 2025, ĐTC Lêô XIV đã đề cập đến 2 trạng thái đối nghịch nhau liên quan đến hòa bình thế giới: trước hết là trạng thái lãnh đạm của con người tân tiến  quyền lực ngày nay trước tiếng rên xiết của tạo vật, và sau đó là trạng thái rên xiết được tái sinh nhờ thành phần biết hy vọng kiến tạo. 

Con người lãnh đạm:

"Thánh Phaolô viết cho các Kitô hữu Rôma một điều khiến chúng ta suy nghĩ: 'Thật vậy, chúng ta biết rằng cho đến bây giờ, muôn loài thụ tạo cùng rên siết và quằn quại như sắp sinh nở' (Rm 8,22). Đó là một hình ảnh rất mạnh mẽ. Nó giúp chúng ta lắng nghe và đem vào lời cầu nguyện tiếng kêu của trái đất và tiếng kêu của người nghèo. 'Tất cả muôn loài' thụ tạo là một tiếng kêuNhưng nhiều người có quyền lực không lắng nghe tiếng kêu này: của cải của trái đất nằm trong tay một số ít, rất ít người, ngày càng tập trung – cách bất công – trong tay những kẻ thường không muốn lắng nghe tiếng rên siết của trái đất và của người nghèo

Con người kiến tạo:

"Thiên Chúa đã dành các thiện ích của công trình sáng tạo cho mọi người, để tất cả đều được hưởng phần. Nhiệm vụ của chúng ta là tạo nên, không phải là cướp đoạt. Tuy nhiên, trong đức tin, nỗi đau của trái đất và của người nghèo là nỗi đau của một cuộc sinh nở. Thiên Chúa luôn tạo thành, Thiên Chúa vẫn tiếp tục tạo dựng, và cùng Người, chúng ta có thể tạo thành, trong hy vọng. Lịch sử nằm trong tay Thiên Chúa và trong tay những ai đặt hy vọng nơi Người. Không chỉ có những kẻ cướp đoạt, mà trên hết còn có những người tạo nên.

"Chúng ta giống Mẹ, bởi vì chúng ta có thể sinh ra Ngôi Lời của Thiên Chúa nơi trần thế này, biến tiếng kêu mà chúng ta lắng nghe thành một cuộc sinh nở. Chúa Giêsu muốn được sinh ra một lần nữa: chúng ta có thể ban cho Người thân xác và tiếng nói. Đó chính là cuộc sinh nở mà thụ tạo đang chờ đợi."

Với ý thức vừa cảnh báo vừa huấn dụ trên đây của ĐTC Lêô XIV trước "'tất cả muôn loài' thụ tạo là một tiếng kêu", chúng ta tiếp tục theo dõi tình hình thời sự trong 2 ngày qua ở đường kết nối dưới đây:  

Thế Giới Ngày Nay – Thời Khoảng 25-26/12/2025

Giáo hoàng

Thánh Lễ Giáng Sinh: Hòa bình là có thật và ở giữa chúng ta

Phép lành Urbi et Orbi: Con Thiên Chúa lại không được đón tiếp

Bài giảng Giáng sinh đầu tiên, Giáo hoàng lên tiếng về ‘vết thương’ chiến tranh

Đức Giáo Hoàng Leo XIV thúc giục Ukraine, Nga ‘can đảm’ đàm phán kết thúc chiến tranh

ĐTC dâng Thánh Lễ Đêm Giáng Sinh tại Đền thờ Thánh Phêrô

Giáo hội

Bethlehem đón Giáng sinh trong an bình lần đầu kể từ khi chiến sự bùng nổ ở Dải Gaza

Liên hiệp Quốc tế

Sắc màu Giáng sinh khắp thế giới

Trung Quốc và Nga ‘ủng hộ hoàn toàn’ Venezuela trước sức ép của Mỹ

Hoa kỳ và Mỹ châu

Chương trình nhạc đêm Noel ở Kennedy Center bị hủy vì đổi tên thành Trump-Kennedy

Người Mỹ hoài nghi về ‘cổ tức thuế quan’ 2.000 USD

Chính quyền ông Trump dự định cải tạo các nhà kho công nghiệp để giam giữ tới 80.000 người nhập cư

Chuyên gia Mỹ cảnh báo hệ lụy nếu ông Trump triệu hồi loạt đại sứ

 Ông Trump triệu hồi gần 30 đại sứ: Đảng Dân chủ cảnh báo, Bộ Ngoại giao bảo vệ

Kinh tế Mỹ tăng 4,3%: Động lực và rủi ro

Kinh tế Mỹ dưới thời ông Trump: Người giàu càng giàu, người nghèo…

Mỏ ‘vàng đen’ lớn nhất thế giới của Venezuela

Nhà Trắng yêu cầu “phong tỏa dầu Venezuela trong 2 tháng”

Nga sô và Âu châu

Nga – Ukraine không kích qua lại bất chấp Giáng sinh

Quan chức Ukraine thừa nhận thiếu ngân sách để tổ chức bầu cử

NATO vạch kế hoạch 3 lớp đảm bảo an ninh cho Ukraine

Ông Zelensky hoan nghênh ‘các ý tưởng mới’ sau đàm phán với Mỹ

Những ngày như địa ngục ở Odessa dưới mưa tên lửa Nga

Nga công bố kết quả thăm dò: Đa số người dân kỳ vọng cuộc chiến ở Ukraine kết thúc vào 2026

Ukraine ngừng ‘Chuyến tàu tình yêu’: Hồi kết của một biểu tượng nơi tiền tuyến?

Guồng sản xuất UAV Ukraine bứt tốc: Trung bình 10 giây chế tạo xong 1 chiếc

20 điểm Ukraine đề xuất để chấm dứt chiến sự với Nga

Nga bác tin sẽ sửa kế hoạch hòa bình 20 điểm của Ukraine

Hai vấn đề “sống còn” quyết định hồi kết cuộc chiến Nga – Ukraine

Ý tưởng khu phi quân sự được kỳ vọng phá thế bế tắc cho Ukraine

Đề xuất lập khu phi quân sự ở Ukraine có khả thi?

Trung hoa và Á châu

Trung Quốc trừng phạt loạt công ty Mỹ vì bán vũ khí cho Đài Loan

Trung Quốc phá kỷ lục 50.000km đường sắt cao tốc và hầm xuyên núi dài nhất thế giới

Thái Lan – Campuchia đạt thỏa thuận ngừng bắn 72 giờ, trao đổi tù binh

Israel cảnh báo có thể tấn công Iran lần nữa

Giữa áp lực cấm vận, Israel quyết tâm chi hơn 100 tỉ USD tự lực quốc phòng

Thái Lan và Campuchia đàm phán ngày thứ hai, vẫn tiếp tục tấn công nhau

Campuchia chỉ trích Thái Lan phá tượng thần Hindu ở biên giới

Thái Lan phá dỡ tượng Thần Vishnu ở biên giới với Campuchia, Ấn Độ lên tiếng

Thái Lan giải thích lý do phá tượng thần Hindu ở biên giới

Jordan không kích miền nam Syria

Úc châu và Phi châu

Ông Trump ra lệnh không kích IS theo yêu cầu của Chính phủ Nigeria

Việt Nam

Cô gái Iran tới Việt Nam trong hành trình đạp xe xuyên Á

VHM tiếp nhận và ra mắt mô hình Nhà Thờ Đức Bà Sài Gòn nhân mùa Giáng Sinh

Chính sách ‘4 không’ CSVN trong vòng xoáy địa chính trị mới

Lẽ nào tự hào lại giống như… tự sát?

Nhân bản Nhân sinh

Trào lưu “khoe nghèo” gây làn sóng phẫn nộ ở Hàn Quốc

Ca phẫu thuật chưa từng có trên thế giới: Ghép tai bị đứt lên bàn chân rồi đưa về chỗ cũ

Người cao tuổi Thụy Điển đổ xô đi học đại học, số lượng tăng kỷ lục

Thiên tai Thảm họa

Bão tuyết đe dọa New York hậu Giáng sinh

California ban bố tình trạng khẩn cấp vì mưa lũ mùa Giáng sinh

 

Đa tạ và trân trọng

TĐCTT Đaminh Maria cao tấn tĩnh

0

Thánh Lễ Giáng Sinh: Hòa bình là có thật và ở giữa chúng ta

Lúc 10 giờ sáng Chúa Nhật ngày 25/12, Đức Thánh Cha đã dâng Thánh Lễ Giáng Sinh tại đền thờ thánh Phêrô với các tín hữu.

Vatican News

Bài giảng của Đức Thánh Cha Lêô XIV

Anh chị em thân mến!

“Hãy đồng thanh bật tiếng reo mừng” (Is 52,9) – sứ giả của hòa bình kêu lên với những người đang đứng giữa đống hoang tàn của một thành phố cần được tái thiết toàn bộ. Dù đôi chân phủ đầy bụi bặm và mang thương tích, chúng vẫn đẹp – như ngôn sứ đã viết (x. Is 52,7) – bởi vì, qua những con đường dài và gập ghềnh, đôi chân ấy đã mang đến một tin mừng, nơi đó giờ đây mọi sự được tái sinh. Một ngày mới đã bắt đầu! Cả chúng ta nữa, chúng ta cũng tham dự vào bước ngoặt này, điều mà dường như vẫn chưa ai tin: hòa bình là có thật và đã hiện diện giữa chúng ta.

“Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không như thế gian ban tặng” (Ga 14,27). Đức Giêsu đã nói như thế với các môn đệ, sau khi Người vừa mới rửa chân cho họ – những sứ giả của hòa bình, từ đó trở đi được sai đi khắp thế gian, không mệt mỏi, để tỏ lộ cho mọi người “quyền được trở nên con Thiên Chúa” (Ga 1,12). Vì thế, hôm nay, chúng ta không chỉ ngạc nhiên trước sự hiện diện của hòa bình đang ở đây, mà còn cử hành cách thức mà hồng ân ấy đã được ban tặng. Chính trong “cách thức” ấy mà sự khác biệt thần linh tỏa sáng, khiến chúng ta vỡ òa trong tiếng hát mừng vui. Vì vậy, trên khắp thế giới, Giáng Sinh là lễ hội của âm nhạc và thánh ca.

Ngay cả phần mở đầu của Tin Mừng thứ tư cũng là một bài thánh thi, với nhân vật trung tâm là Ngôi Lời của Thiên Chúa. “Ngôi Lời” là lời hành động. Đó là đặc tính của Lời Thiên Chúa: không bao giờ vô hiệu. Quả thật, nhiều lời nói của chúng ta cũng tạo ra những hệ quả, đôi khi ngoài mong muốn. Đúng vậy, lời nói hành động. Nhưng đây là điều bất ngờ mà phụng vụ Giáng Sinh đặt trước mắt chúng ta: Ngôi Lời của Thiên Chúa xuất hiện mà chưa biết nói, đến với chúng ta như một trẻ sơ sinh chỉ biết khóc và bi bô. “Ngôi Lời đã trở nên xác phàm” (Ga 1,14) và dù Người sẽ lớn lên và một ngày kia học ngôn ngữ của dân mình, thì lúc này, điều lên tiếng chỉ là sự hiện diện đơn sơ, mong manh của Người. “Xác phàm” là sự trần trụi tận căn, nơi Bêlem và trên đồi Canvê cũng thiếu vắng cả lời nói; cũng như biết bao anh chị em của chúng ta bị tước đoạt phẩm giá và bị buộc phải câm lặng. Xác phàm con người kêu xin được chăm sóc, khẩn cầu được đón nhận và nhìn nhận, tìm kiếm những bàn tay dịu dàng và những khối óc biết quan tâm, khát mong những lời nói hiền lành.

“Người đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận. Còn những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh Người, thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa” (Ga 1,11). Đó là cách thế nghịch lý mà hòa bình đã hiện diện giữa chúng ta: hồng ân của Thiên Chúa lôi cuốn, tìm kiếm sự đón nhận và khơi dậy sự dấn thân. Hồng ân ấy làm chúng ta ngạc nhiên vì chấp nhận bị từ chối; làm chúng ta say mê vì kéo chúng ta ra khỏi sự dửng dưng. Quyền trở nên con Thiên Chúa là một uy quyền đích thực, nhưng vẫn bị chôn vùi chừng nào chúng ta còn đứng xa tiếng khóc của trẻ thơ và sự mong manh của người già, xa sự câm lặng bất lực của các nạn nhân và nỗi u sầu cam chịu của những người phải làm điều ác mà chính họ không muốn.

Như Đức Giáo Hoàng Phanxicô yêu dấu đã viết để mời gọi chúng ta trở về với niềm vui của Tin Mừng:
“Đôi khi chúng ta cảm thấy cám dỗ trở thành Kitô hữu giữ một khoảng cách an toàn với các vết thương của Chúa. Nhưng Đức Giêsu muốn chúng ta chạm vào nỗi khốn cùng của con người, chạm vào thân xác đau khổ của người khác. Người chờ đợi chúng ta từ bỏ những nơi trú ẩn cá nhân hay cộng đoàn cho phép chúng ta đứng xa nút thắt của bi kịch nhân loại, để thực sự bước vào tiếp xúc với đời sống cụ thể của người khác và nhận biết sức mạnh của sự dịu dàng” (Tông huấn Evangelii gaudium, 270).

Anh chị em thân mến, bởi vì Ngôi Lời đã trở nên xác phàm, nên giờ đây chính xác phàm lên tiếng, kêu gào ước muốn thần linh được gặp gỡ chúng ta. Ngôi Lời đã dựng lều mong manh của Người giữa chúng ta. Và làm sao chúng ta có thể không nghĩ đến những túp lều ở Dải Gaza, suốt nhiều tuần qua phơi mình trước mưa gió và giá lạnh; đến những lều trại của biết bao người tị nạn và di cư trên mọi châu lục; hay đến những chỗ lưu trú tạm bợ của hàng ngàn người vô gia cư ngay trong các thành phố của chúng ta? Thật mong manh với thân xác của những dân tộc không có khả năng tự vệ, bị thử thách bởi bao cuộc chiến đang diễn ra hay đã kết thúc, để lại đổ nát và những vết thương chưa khép. Thật mong manh với tâm trí và cuộc sống của những người trẻ bị buộc cầm vũ khí, những người ngay nơi tiền tuyến cảm nhận sự vô nghĩa của điều họ bị đòi hỏi và sự dối trá thấm đẫm trong những diễn văn hùng hồn của những kẻ sai họ đi chết.

Khi sự mong manh của người khác chạm đến trái tim chúng ta, khi nỗi đau của người khác làm vỡ tan những xác tín tưởng như vững chắc của chúng ta, thì hòa bình đã bắt đầu. Bình an của Thiên Chúa nảy sinh từ một tiếng bi bô được đón nhận, từ một tiếng khóc được lắng nghe; nảy sinh từ giữa những đổ nát đang kêu gọi tình liên đới mới; nảy sinh từ những giấc mơ và thị kiến, như các lời ngôn sứ, đảo ngược dòng chảy của lịch sử. Vâng, tất cả những điều ấy là có thật, bởi vì Đức Giêsu là Ngôi Lời, là ý nghĩa nhờ đó mọi sự được tạo thành. “Mọi sự đều do Người mà có, và không có Người thì chẳng có gì được tạo thành” (Ga 1,3). Mầu nhiệm này chất vấn chúng ta từ các hang đá Giáng Sinh mà chúng ta dựng nên, mở mắt chúng ta trước một thế giới nơi Lời vẫn còn vang lên, “nhiều lần và bằng nhiều cách” (x. Hr 1,1), và tiếp tục mời gọi chúng ta hoán cải.

Quả thật, Tin Mừng không che giấu sự kháng cự của bóng tối đối với ánh sáng; Tin Mừng mô tả con đường của Lời Thiên Chúa như một lối đi gập ghềnh, đầy chướng ngại. Cho đến hôm nay, những sứ giả đích thực của hòa bình vẫn bước theo Ngôi Lời trên con đường ấy, con đường rốt cuộc chạm tới các tâm hồn: những tâm hồn thao thức, thường khao khát chính điều mà họ lại kháng cự. Vì thế, Giáng Sinh khơi lại động lực cho một Giáo Hội truyền giáo, thúc đẩy Giáo Hội bước đi trên những nẻo đường mà Lời Thiên Chúa đã vạch ra. Chúng ta không phục vụ một lời nói áp đặt – vốn đã vang dội khắp nơi – nhưng phục vụ một sự hiện diện khơi dậy điều thiện, hiểu rõ hiệu quả của điều thiện và không tự nhận độc quyền về nó.

Đó là con đường của sứ vụ: con đường hướng về người khác. Trong Thiên Chúa, mọi lời nói đều là lời hướng đến, là lời mời gọi đối thoại, là lời không bao giờ khép kín nơi chính mình. Đó là sự canh tân mà Công đồng Vaticanô II đã thúc đẩy, và chỉ có thể nở hoa khi chúng ta cùng bước đi với toàn thể nhân loại, chứ không bao giờ tách mình khỏi họ. Tinh thần thế gian thì ngược lại: là lấy chính mình làm trung tâm. Chuyển động của sự Nhập Thể là một năng động của đối thoại. Sẽ có hòa bình khi sự độc thoại của chúng ta chấm dứt và, được thụ thai nhờ lắng nghe, chúng ta quỳ gối trước xác phàm trần trụi của người khác. Đức Trinh Nữ Maria chính là Mẹ của Giáo Hội ở điều này, là Ngôi Sao Sáng của công cuộc loan báo Tin Mừng, là Nữ Vương Hòa Bình. Nơi Mẹ, chúng ta hiểu rằng không có gì được sinh ra từ việc phô trương sức mạnh, và mọi sự đều được tái sinh từ quyền năng âm thầm của sự sống được đón nhận.